Wp/dzu/Hân-bûn-kong
From Wikimedia Incubator
< Wp
| Hân Jú (768 nîⁿ—824 nîⁿ, Thâng Thói-tsong TăI-lêh saⁿ-nîⁿ tsì Môk-tsong Tshiâng-khèng sì-nîⁿ, nîⁿ ngôu-tsâp-tshit), jŭr thò tsur, Tong kok Hô lâm hô iâng (kim hô lâm mĕng tsiu) nâng, tsóu tsiă kŭn buăng tshiang lî( kim sôk Hô pak, tsêk sueh liêu lêng ngĭ kūiⁿ), tsŭr tsheng tshiang lî hân jú, sì tsheng hân tshiang lî; Móng nî jĭm lī pŏu sĭ nn̂g, iû tsheng hân lī pŏu. Tsut諡 bûn, sì tsheng hân bûn kong. Thâng tō bûn hâk ke, úr liú tsong nguân sĭ tng sî kóu bûn ūn tŏng kâi tshiàng tău tsiá. Sou sek tsheng tsàn i「bûn khí poih tō tsur sue」(poih tō: sòng, tshî, niêⁿ, tâng, pak gūi, pak tshî, pak tsiu, sûi). Suàⁿ bûn, si, kurn ŭ miâⁿ. Tù tsak ŭ 《Tshiang Lî Sin Seⁿ Tsîp》. | 韩愈(768年—824年,唐代宗大曆三年至穆宗长庆四年,年五十七),字退之,中国河南河阳(今河南孟州)侬,祖籍郡望昌黎(今属河北,一说辽宁义县),自称昌黎韩愈,世称韩昌黎;晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。卒諡文,世称韩文公。唐代文学家,与柳宗元是当时古文运动其倡导者。苏轼称讚伊「文起八代之衰」(八代:宋,齐,梁,陈,北魏,北齐,北周,隋)。散文,诗,均有名。著作有《昌黎先生集》。 |